1Linh hồn tôi đã chán ngán sự sống tôi; Tôi sẽ buông thả lời than thở của tôi, Tôi sẽ nói vì cơn cay đắng của lòng tôi.
1 神為甚麼要定人的罪“我厭惡我的性命,我要盡情吐苦水,傾訴心中的痛苦。
2Tôi sẽ thưa với Ðức Chúa Trời rằng: Xin chớ đoán phạt tôi; Hãy tỏ cho tôi biết nhân sao Chúa tranh luận với tôi.
2我要對 神說:不要定我有罪,請告訴我你為甚麼與我相爭。
3Chúa há đẹp lòng đè ép, Khinh bỉ công việc của tay Ngài, Và chiếu sáng trên mưu chước của kẻ ác sao?
3壓迫無辜,又棄絕你手所作的,卻喜悅惡人的計謀,你都以為美嗎?
4Chúa có mắt xác thịt ư? Chúa thấy như người phàm thấy sao?
4你的眼不是肉眼,你觀看不像人觀看,
5Các ngày của Chúa há như ngày loài người ư? Các năm của Chúa há như năm loài người sao?
5你的日子不如人的日子,你的年歲不像人的年歲,
6Sao Chúa tra hạch gian ác tôi, Tìm kiếm tội lỗi tôi,
6以致你追究我的罪孽,細察我的罪過嗎?
7Dầu Chúa biết tôi chẳng phải gian ác, Và không ai giải thoát khỏi tay Chúa?
7你知道我並沒有罪,但沒有人能救我脫離你的手。
8Tay Chúa đã dựng nên tôi, nắn giọt trót mình tôi; Nhưng nay Chúa lại hủy diệt tôi!
8你的手塑我造我,但一轉過來你就要毀滅我。
9Xin Chúa nhớ rằng Chúa đã nắn hình tôi như đồ gốm; Mà Chúa lại lại muốn khiến tôi trở vào tro bụi sao?
9求你記念你造我如摶泥,你還要使我歸於塵土嗎?
10Chúa há chẳng có rót tôi chảy như sữa, Làm tôi ra đặc như bánh sữa ư?
10你不是把我倒出來像倒奶,又使我凝結像乳酪凝固嗎?
11Chúa đã mặc cho tôi da và thịt, Lấy xương và gân đương tréo tôi.
11你以皮肉為衣給我穿上,以筋骨接絡我;
12Chúa đã ban cho tôi mạng sống và điều nhân từ; Sự Chúa đoái hoài tôi đã gìn giữ tâm hồn tôi.
12你賜我生命,又向我施慈愛,你的眷顧保守我的心靈。
13Dầu vậy, Chúa giấu các điều nầy nơi lòng Chúa; Tôi biết điều ấy ở trong tư tưởng của Ngài.
13要人受苦,不如夭折這些事你都藏在你的心裡,我知道這是你的旨意。
14Nếu tôi phạm tội, Chúa sẽ xem xét tôi, Chẳng dung tha gian ác tôi.
14我若犯罪,你就鑒察,絕不赦免我的罪孽;
15Nếu tôi làm hung ác, thì khốn cho tôi thay! Còn nếu tôi ăn ở công bình, tôi cũng chẳng dám ngước đầu lên, Vì đã bị đầy dẫy sỉ nhục, và thấy sự khổ nạn tôi.
15我若有罪,就有禍了;我若有理,也不敢抬頭,飽嘗羞辱,看看自己的苦難。
16Ví bằng tôi ngước đầu lên, hẳn quả Chúa sẽ săn tôi như sư tử, và tỏ ra nơi tôi quyền diệu kỳ của Ngài.
16我若昂首自得,你就獵我如獵猛獅,又在我身上彰顯你驚人的大能。
17Chúa đặt chứng mới đối nghịch tôi, Và gia thêm sự giận cùng tôi: Ðau đớn liên tiếp, và thì khốn khó theo tôi.
17你重新設立見證攻擊我,對我加增你的忿怒,派兵輪流攻擊我。
18Nhơn sao Chúa đem tôi ra khỏi lòng mẹ tôi? Phải chi đã tắt hơi, thì chẳng con mắt nào thấy tôi!
18你為甚麼使我出母胎呢?我不如死去,無人得見我,
19Bằng vậy, tôi sẽ như đã không hề có; Vì mới lọt lòng mẹ, bèn bị đem đến mồ mã!
19這樣,就像從來沒有我一樣,一出母腹就被送入墳墓。
20Các ngày tôi há chẳng phải ít ỏi sao? Vậy, Chúa ôi, khá ngưng dứt đi, Hãy dời khỏi tôi đi, để tôi được an ủy một chút,
20我的日子不是很少嗎?請住手,轉離我,使我在往黑暗死蔭之地以先,
21Trước khi tôi đi đến xứ tối tăm và bóng sự chết, không hề trở lại;
21在去而不返之前,可以喜樂片刻;
22Tức đất tối đen như mực, Là miền có bóng sự chết, chỉ có sự hỗn độn tại đó, Và ánh sáng không khác hơn tối tăm.
22那地黑暗,如死蔭的幽暗,毫無秩序,即使有光也像幽暗。”