1Nhơn sao các ngoại bang náo loạn? Và những dân tộc toan mưu chước hư không?
1Why have nations tumultuously assembled? And do peoples meditate vanity?
2Các vua thế gian nổi dậy, Các quan trưởng bàn nghị cùng nhau Nghịch Ðức Giê-hô-va, và nghịch Ðấng chịu xức dầu của Ngài, mà rằng:
2Station themselves do kings of the earth, And princes have been united together, Against Jehovah, and against His Messiah:
3Chúng ta hãy bẻ lòi tói của hai Người, Và quăng xa ta xiềng xích của họ.
3`Let us draw off Their cords, And cast from us Their thick bands.`
4Ðấng ngự trên trời sẽ cười, Chúa sẽ nhạo báng chúng nó.
4He who is sitting in the heavens doth laugh, The Lord doth mock at them.
5Bấy giờ Ngài sẽ nổi thạnh nộ phán cùng chúng nó, Dùng cơn giận dữ mình khuấy khỏa chúng nó, mà rằng:
5Then doth He speak unto them in His anger, And in His wrath He doth trouble them:
6Dầu vậy, ta đã lập Vua ta Trên Si-ôn là núi thánh ta.
6`And I — I have anointed My King, Upon Zion — My holy hill.`
7Ta sẽ giảng ra mạng lịnh: Ðức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Ngươi là Con ta; Ngày nay ta đã sanh Ngươi.
7I declare concerning a statute: Jehovah said unto me, `My Son Thou [art], I to-day have brought thee forth.
8Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang làm cơ nghiệp, Và các đầu cùng đất làm của cải.
8Ask of Me and I give nations — thy inheritance, And thy possession — the ends of earth.
9Con sẽ dùng cây gậy sắt mà đập bể chúng nó; Con sẽ làm vỡ nát chúng nó khác nào bình gốm.
9Thou dost rule them with a sceptre of iron, As a vessel of a potter Thou dost crush them.`
10Vì vậy, hỡi các vua, hãy khôn ngoan; Hỡi các quan xét thế gian, hãy chịu sự dạy dỗ.
10And now, O kings, act wisely, Be instructed, O judges of earth,
11Khá hầu việc Ðức Giê-hô-va cách kính sợ, Và mừng rỡ cách run rẩy.
11Serve ye Jehovah with fear, And rejoice with trembling.
12Hãy hôn Con, e Người nổi giận, Và các ngươi hư mất trong đường chăng; Vì cơn thạnh nộ Người hòng nổi lên. Phàm kẻ nào nương náu mình nơi Người có phước thay!
12Kiss the Chosen One, lest He be angry, And ye lose the way, When His anger burneth but a little, O the happiness of all trusting in Him!